Hầu như mọi nhà thờ công giáo
đều có trang trí các chặng đàng thánh giá trên tường.
Lần lượt bước qua từng chặng, chúng ta sẽ bước đi
cùng với Đức Giê-su trên cuộc hành trình ngắn ngủi từ
dinh Phi-la-tô ở Giê-ru-sa-lem, nơi ngài bị kết án tử
hình, qua thập tự giá và rồi đến nấm mồ của ngài.
Hành trình ngắn ngủi, ngoằn ngoèo và khúc khuỷu diễn
ra tại một thành phố nóng bức và đầy bụi bặm ở
Vùng Trung Đông cách nay hai ngàn năm. Có nghĩa gì khi tái
hiện lại con đường ấy ở ngày hôm nay trong mọi nhà
thờ từ Alaska cho đến Cape Town ? Con đường ấy vẫn
tiếp tục nói lên điều gì ?
Lòng sùng kính này hoa trái của
hai truyền thống đối lập nhau nhưng lại đem cho nhau
nhiêu kết quả. Một mặt, Thiên Chúa ở khắp mọi nơi.
Chúng ta không cần phải đi đến một nơi đặc biệt nào
đó để gặp gỡ với Ngài. Thiên Chúa hiện diện như
nhau ở Johannesburg hay Jakarta cũng như ở Giê-ru-sa-lem. Mặt
khác Thiên Chúa đã trở nên thịt và máu nơi một con
người, người ấy đã sống tại một vùng xa xôi hẻo
lánh của Đế Quốc La Mã, mà vùng đất ấy vẫn còn
hiện hữu cho chúng ta ngày hôm nay, Đất Thánh. Chúng
ta đã khơi dậy lên những ý nghĩa sâu sắc đầy thú vị
khi hai truyền thống tương phản nhau này cọ sát với
nhau !
Những
ki-tô hữu ở thế kỷ đầu tin tưởng một cách mạnh mẽ
vào sự hiện hữu khắp nơi của Thiên Chúa. Chúng ta
không cần đến những nơi thánh để tiếp xúc với Chúa.
Đức Giê-su đã nói vơi người phụ nữ Sa-ma-ri-ta bên bờ
giếng, “Hãy tin tôi, đã đến giờ mà các ngươi sẽ
không còn thờ phượng Cha trên núi hay ở Giê-ru-sa-lem”
(Ga 4, 21). Thánh Stê-pha-nô, vị tử đạo tiên khởi, đã
bị bắt vì bởi vì ngài “không hề ngừng nói những
lời chống lại nơi thánh này” (Cv 6, 13), đến thờ. Sự
lan tràn của ki-tô giáo ra khắp vùng Địa Trung Hải và
sự phá hủy đền thờ vào năm 70 khắng định niềm tin
mới mẻ này vào sự giải phóng khỏi những nơi thánh.
Bạn có thể làm người ki-tô hữu ở bất cứ nơi đâu.
Ki-tô
giáo có trong bộ nhiễm sắc thể mã di truyền ADN của
mình tính toàn cầu hóa ngay từ khởi thủy ! Gregory người
Nyssa sống ở thế kỷ thứ tư đã quả quyết “một sự
thay đổi nơi chốn không đem ai đó đến gần với Chúa
hơn, nhưng nơi đâu mà bạn ở thì nơi đó Thiên Chúa
hướng đến với bạn.” Martin Luther đã coi khinh những
tín hữu ki-tô giáo sùng bái những nơi thánh : “Vậy bây
giờ khi mộ thánh nơi Chúa đã an nghỉ, nó bị người Ả
rập Hồi giáo chiếm đóng, thì Thiên Chúa xem nó cũng
giống như những cánh đồng cỏ cho bò ở Thụy Sỹ.”
Nhưng
từ thủa ban đầu, điều này đã ở trong mối căng thẳng
với một truyền thống khác, mà nó đụng đến lòng ham
muốn phổ quát có tính tôn giáo là đi hành hương. Ki-tô
giáo vẫn gìn giữ lòng yêu mến sống động của người
Do Thái đối với Giê-ru-sa-lem và Đền Thánh. “Chúa yêu
mến các cổng thành Sion / hơn mọi nơi trú ngụ của
Gia-cóp” (Tv 87, 2). Điều này quả quyết là cuộc vượt
qua được trần thuật trong Tin mừng Mác-cô bắt rễ
trong phiên bản sớm nhất của những chặng đàng thánh
giá, như các người đi hành hương bước theo những con
đường mà Đức Giê-su đã đi ở những giờ sau cùng
(Rowan William, Meeting
God in Mark – Gặp gỡ Chúa trong Tin Mừng Mác-cô).
Thiên thần nói với người phụ nữ nơi ngôi mộ trống,
“hãy nhìn xem nơi họ đã đặt người” (Mc 16, 6). thực
vậy ngay từ rất sớm lúc khởi đầu, người ta đã đến
và xem.
Việc
tôn kính các người tử đạo dẫn đến các cuộc hành
hương đến các ngôi mộ của họ. Từ thế kỷ thứ tư
trở đi, Thánh Địa trở nên đích điểm nguyên mẫu cho
các cuộc hành hương. Mẹ của hoàng đế Constantine,
Helena, quả quyết đã tìm thấy ở đó cậy thập tự và
ngôi mộ thật của Chúa Giê-su. Những người đi hành
hương đến và xem những nơi Đức Giê-su đã sống và
chết. Thánh Giê-rô-ni-mô viết cho Marcella, “mỗi khi
chúng tôi bước vào trong ngôi mộ, chúng tôi thấy Đấng
Cứu Thế đang nằm trong những tấm khăn liệm : nếu
chúng ta dừng lại ở đó đúng vào lúc chúng ta vẫn có
thể thấy thiên thần ngồi dưới chân ngài và nơi chỗ
đầu của ngài là tấm khăn liệm che mặt.”
Nhưng
hầu hết các ki-tô hữu ở Tây Âu có thể không bao giờ
lên đường đi Giê-ru-sa-lem. Quá xa, quá tốn kém, và hết
sức nguy hiểm, đặc biệt vào thời có những xung đột
giữa Ki-tô giáo và Hồi giáo. Những chặng đàng thánh
giá mở ra vì thế bất cứ ai cũng có thể thực hiện
chuyến hành hương của mình mà không cần phải rời khỏi
nhà. Bạn chỉ phải đi đến nhà thờ nơi mình sống. Đó
là sự hòa giải sáng ngời giữa các niềm tin xung đột,
từng niềm tin đều ấp ủ một chân lý đức tin của
chúng ta : Thiên Chúa ở khắp mọi nơi, và thật tuyệt
vời là ngài đã chia sẻ cuộc đời với chúng ta tại
một thời điểm và nơi chốn riêng. Bất cứ đâu trên
thế giới này, từ Chicago cho đến Tokyo, bạn có thể
bước đi với Giê-su, nhìn thấy ngài ôm hôn mẹ mình và
gặp gỡ với những người phụ nữ thành Giê-ru-sa-lem,
bị đóng đinh và được mai táng.
Đây
là cách thức thể hiện thật xinh đẹp cái cốt lõi của
đức tin của chúng ta, mà nó là điều mà Đức Giê-su đã
ôm vào lòng bi kịch cuộc đời của từng con người,
những chiến thắng và thất bại của chúng ta, niềm vui
và nỗi buồn của chúng ta. Trên những chặng đường
Thánh giá, chúng ta nhớ lại làm sao Chúa ở với chúng
ta, đặc biệt mỗi khi chúng ta ra như bị mắc kẹt và
lạc lối. Ngài bước đi cùng chúng ta, và đồng hành với
ta khi chúng ta vấp ngã và giúp chúng ta tiếp tục bước
tới.
Mọi
chuyến bắt đầu bằng bản án tử hình của ngài. Đây
là lúc ngài bước vào cuộc vượt qua. Không phải là
ngài chịu đau khổ ; mà nó đã bắt đầu rất lâu trước
đó. “Vượt qua” nghĩa đen là những điều gì đó làm
cho ngài. Ngài bị đối xử như một thứ đồ vật. Ngài
bị kết án, ngài bị bắt phải vác thập giá ; ngài bị
kiệt sức đến tột cùng ; bị đóng đinh, bị đâm vào
cạnh xườn, bị giết chết và được mai táng. Ngài ở
với chúng ta những lúc chúng ta cảm thấy rằng cuộc đời
này đã vượt khỏi tầm tay của chúng ta, khi chúng ta cảm
thấy bị đẩy đi lòng vòng, bị khuất phục nhục nhã,
trở thành nạn nhân và bị bóc lột, bị cuốn trôi đi
mà chẳng được trợ giúp về với cái chết.
Mỗi chặng đáng thánh giá nhắc
chúng ta một khoảnh khắc khi Giê-su ngừng lại. Một
“trạm” đơn giản nghĩa là một nơi dừng lại, như xe
lửa dừng lại ở nhà ga. Ngài dừng lại để nói với
người ta về lòng đồng cảm ; ngài dừng lại khi bị
ngã xuống đất vì kiệt sức, không thể tiếp tục ;
ngài dừng lại tại Golgotha bởi vì đó là nơi cuối cùng
của con đường. Giê-su gần gũi với chúng ta khi chúng ta
cũng dừng lại trên con đường của mình và tự nhủ ta
có thể tiếp tục nữa hay thôi. Chúng ta lưỡng lự bởi
bệnh tật hay thất bại, bởi đau buồn hay thất vọng.
Nhưng Giê-su mang lấy, chậm rãi lên đường thánh giá và
tiến đến phục sinh, và mang chúng ta cùng đi với chính
ngài trong hy vọng. Nào chúng ta cùng tiến bước.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire