ĐỨC GIÊ-SU VÁC THÁNH GIÁ
Thật đáng hổ thẹn khi bị
bắt phải vác công cụ để hành quyết chính mình ! Giống
như người Do Thái trong thời Thế Chiến II, họ bị buộc
phải đào mồ cho chính họ. Đây là thanh ngang của thập
giá, nó sẽ được dương lên cùng với tử tội tạo nên
chiều ngang cho cây thập tự. Nó phải đủ nặng để đè
lên tử tội. Ngài đã hứng lấy sức nặng của mọi thứ
chúng ta trút lên kẻ khác.
Chỉ nghĩ đến những gánh
nặng ta trút lên những người yêu mến chúng ta. Những
lúc chúng ta có thể đã trở thành gánh nặng cho cha mẹ,
chẳng hạn, khi ta không tỏ cho họ thấy tình yêu của
mình, hay đáp lại nụ cười của họ bằng một lời lẽ
nặng nề. Tất cả chúng ta đều là những thiếu niên
hay hờn dỗi ! Nghĩ về những gánh năng ta đặt lên vai
của chồng, hay của vợ, khi một ánh mắt hay một lời
nói tử tế có thể xóa tan đi những gánh nặng ấy.
Chúng ta đã có trợ giúp những người đến với ta lòng
nặng trĩu để tìm kiếm sự an ủi và sự bảo đảm
không ? Hình như chúng ta giống như những luật sĩ và
người Pharisêu những kẻ “chất những gánh nặng, khó
khăn, và đặt chúng lên vai người khác, nhưng chính họ
lại không hề muốn động ngón tay vào” (Mt 23, 4).
Nhưng Đức Giê-su đã chất
gánh nặng lên lưng mình, như Chúa đã chất gánh nặng
của chế độ nô lệ Ai Cập khỏi người Israel và cho họ
được tự do. Giê-su nói với chúng ta, “Hãy đến với
ta, hỡi những người lao động cực nhọc và gánh gồng
nặng nề, và ta sẽ cho nghỉ an nơi tâm hồn. Hãy mang lấy
ách của ta, … và ngươi sẽ tìm thấy bình an trong tâm
hồn” (Mt 11, 28 – 29). Ách của Chúa thì dễ dàng bởi
vì ngài gánh lấy nó cho chúng ta, và lôi đi cùng với
người.
Ở thời Trung Cổ, Sa-tan luôn
được miêu tả như đáng sợ, vụng về, rình rập ghi
lại mọi thất bại của chúng ta, rồi trút xuống đầu
chúng ta, Tay Kế Toán Đại tài. Giê-su chống đỡ mọi
sức nặng này vì thế chúng ta có thể được giải thoát
khỏi sự sợ hãi kinh khiếp kia và biết được niềm vui
thanh thoát. Những ai tin rằng Giê-su mang lấy mọi gánh
nặng cúa chúng ta sẽ biết rằng chúng ta không cần phải
quá nghiêm trọng ! Vì chúng ta có thể bước đi với
những bước nhẹ nhàng và thanh thoát. Có thể chúng ta sẽ
gánh đỡ lấy gánh nặng của kẻ khác, và thi hành luật
của đức Ki-tô” (Gl 6, 2).
Giê-su nói rằng nếu chúng ta
là môn đệ của ngài, thì chúng ta sẽ vác lấy thánh giá
và theo ngài. Điều này nghe ra có vẻ như sự thích hành
xác, và nếu chúng ta phải muốn một cách thực nghiệm
chịu đau khổ. Đôi khi nó làm cho ki-tô giáo ra như là
tàn ác. Nhưng có nghĩa là chúng ta dám ôm lấy cuộc đời
này vốn được trao cho chúng ta, với niềm vui và đau khổ
của nó, với sự chúc phúc và những giới hạn. Không
tốt để chúc cho chúng ta làm một ai khác. Đây là cuộc
đời của chúng ta, một món quà từ Thiên Chúa, và ngay
cả những lúc gian nan khốn khó của nó thì vẫn phải
bước đi hướng đến hạnh phúc.
Người cha của một người
bạn học thân thiết của tôi là phi công của Không Lực
Hoàng Gia (RAF) trong Thế Chiến II. Ông bị bắn rơi và
phỏng nặng. Khuôn mặt của ông trơ nên thật đáng sợ
và các ngón tay của ông bị cháy rụi. Tôi sợ gặp mặt
ông. Nhưng ông đã vượt qua nỗi phiền muộn đó với
lòng can đảm và niềm vui mà sau hai phút tôi không bao giờ
còn nghĩ đến nó nữa. Ông hầu như trở thành người
cha thứ hai của tôi. Ông luôn muốn được làm giáo viên.
Nhưng quá khó để kiếm được công việc này bởi khuôn
mặt biến dạng của ông. Và vì thế ông đã mua một
trường học và trở thành một giáo viên và hiệu trưởng
đáng yêu và sáng chói. Ông đã mang lấy thánh giá của
mình và vác nó cách nhẹ nhàng. Chúng ta cũng có thể bước
đi nhẹ nhàng.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire