mardi 31 mars 2015

nơi thứ tư



ĐỨC GIÊ-SU GẶP MẸ MÌNH

Đức Maria ở đó ngay từ đầu. Mẹ là trung tâm của cuộc truyền tin ; mẹ dâng con mình trong đền thờ, và nuôi dạy ngài ; mẹ ở đó tại tiệc cưới Cana. Và rồi mẹ rơi xuống nền như cộng đoàn mới của các tông đồ vửa được khai sinh. Đức Giê-su nói, “Đây là Mẹ và anh em ta ! Bất cứ ai thực thi ý muốn Chúa Cha là anh chị em và mẹ ta” (Mc 3, 34 – 35). Mẹ vô hình giữa đám đông.
Các người mẹ, và thực tế, các người cha yêu thương con cái bằng cách cho chúng không gian và tạo cho chúng đường đi. Các bậc cha mẹ khuyến khích con cái làm bạn ở trường, trở nên cuồng si bạn trai hay bạn gái, sống cuộc sống riêng của chúng. Một ngày nào đó những đứa con này sẽ rời khỏi tổ ấm và tạo dựng ngôi nhà của chúng với người khác người đã trở thành trung tâm của cuộc đời của chúng. Nhưng các bậc cha mẹ vẫn ở lại đó với nhng74 điều đổ vỡ. Mẹ tôi nói mẹ nghĩ rằng vai trò của bà như người mẹ sẽ kết thúc khi đứa con nhỏ nhất của bà rời khỏi gia đình, nhưng bà đã khám phá ra rằng điều đó không bao giờ ngưng lại khi làm mẹ. Khi tôi trở thành Bề trên tổng quyền Dòng Đa Minh, mỗi lần đổi máy bay ở phi trường Heathrow, nhà mẹ tôi ở gần đó trở thành nơi dừng chân nơi tôi có thể vượt khỏi sự mệt mỏi sau chuyến hành trình dài. Tôi luôn cần sự chăm sóc của mẹ hơn bao giờ hết !
Không có giao kèo nào sâu sắc cho bằng giao kèo mà người mẹ gắn bó với đứa con của mình. Lời của người Do Thái nói về lòng nhân từ được xuất phát từ từ có nghĩa là dạ con. Những người mẹ ràng buộc với con mình bằng sợi giây rốn của lòng cảm thông. Nhà thơ Robert Burns viết




Những người cha cũng cảm thấy sự ràng buộc sâu sắc theo cách của họ. Vua David tan nát cõi lòng vì cái chết của người con, kẻ đã nổi loạn chống lại ông : “Ôi Absalom, con ơi, con hỡi, con trai ta Absalom ! Ước gì ta được chết thay cho con, Ối Absalom, con trai ta, hỡi con ơi !” (2 Sm 18, 33).
nghĩ về lòng đồng cảm với nó ta nhìn vào cha mẹ của ta, khi chúng ta ghi nhận lần đầu tiên rằng họ là những bán-nhân-thần nhưng là những con người yếu đuối và phải chết, chỉ giống như chính chúng ta. Seamus Heaney nhớ lại đã thấy cha ông trong tất cả mọi sự yếu đuối dễ tổn thương sau tai nạn :

Tôi nhìn ông diện đối diện, ông đến với tôi
với những dấu chân ẩm ướt ngoài dòng sông,
và chẳng còn gì giữa chúng tôi ở đó
phải chẳng chỉ còn hạnh phúc mãi sau này

Lòng vị tha tuyệt đối của Đức Maria và Giê-su đã làm cho mỗi người trong họ nhận thức sâu sắc nỗi đau của từng người. Phải chăng điều đó làm cho vết thương trở nên kinh khủng hơn, hay nó được xóa bỏ bởi vì nó được chia sẻ ?
Cái chết của một đứa con trước cha mẹ là sự thái quá. Nó đi ngược lại trật tự tự nhiên của vạn vật. Chính người con này phải chăm sóc cho cha mẹ và chôn cất họ. Đây là điều mà Đức Gioan-Phaolo II gọi “'giao ước' giữa các thế hệ” (Evangelium Vitae 94). Đây là nỗi đau khổ kinh hãi của các bậc cha mẹ những người mất đi con cái của họ vì chiến tranh, vì bệnh hoạn. Bà Margaret Smith, ở miền Bắc nước Anh, mất năm trong số sáu người con của bà trong Thế Chiến I. Bà thường nói, “Đừng có con trai. Chúng chỉ lớn lên làm bia đỡ đạn.” nghĩ đến nhựng người mẹ mà con cái của họ mất đi trong những năm dưới thời độc tài ở Achentina, Las Madres de Plaza de Mayo – Những người mẹ ở quảng trường tháng Năm, những người không còn ngay cả thân xác con mình để chôn cất. Như bóng ma của vị thuyền trưởng nói trong bộ phim Gravity – Trọng lượng, “Con bạn chết đi. Đừng làm cho mọi sự trở nên khó khăn hơn.”
tất cả mọi đau khổ gây tai tiếng được Thiên Chúa mang lấy khi Đức Giê-su và mẹ ngài gặp nhau trên đường thập giá. “Như người được mẹ mình dỗ giành, / Ta sẽ dỗ dành người ; / Người sẽ được an ủi ở Giê-ru-sa-lem” (Is 66, 13). Giê-su là những người con mất đi từ rất sớm, và Maria là mỗi bậc cha mẹ đau xót vì con cái của mình.

Aucun commentaire: