ĐỨC GIÊ-SU BỊ KẾT ÁN TỬ
HÌNH
Phiên tòa xử Đức Giê-su là một
hài kịch. Quan Phong-xi-ô Philatô không cho là ngài có tội.
Ông rửa tay để khỏi dính đến tội ác, nhưng ông có
cố gắng chút ít để cưu Đức Giê-su. Phải chăng ông
là người hoài nghi mệt mỏi chẳng còn màng tới sự gì
khác ? “Sự thật là gì ?” ông hỏi Đức Giê-su (Ga 18,
38). Hay phải chăng bởi vì thật là tốt để nhìn một
cách nghiêm khắc với tôi phạm, ngay cả khi người oan
sai phải nhận sự trừng phạt ? Hình như ông chỉ sợ
những người kết án Giê-su. Nên, sau một hồi lưỡng
lự, ông đã theo đám đông.
Trên khắp thế giới người ta
đang đối diện với những cách hành pháp với lý do
tương tự. Sơ Helen Prejean chỉ ra cho thấy trong bộ phim
Dead Man Walking – Tử tù
rằng nhiều người, đặc biệt những người da đen nghèo
khó ở Hoa Kỳ, phải nhận những án tử hình mà không có
sự bảo vệ bởi vì các luật sư không nghiên cưu kỹ hồ
sơ và tỏ ra không quan tâm. Ngày hôm nay các nhà lãnh đạo
vẫn không muốn bị xem là yếu đuối hay có nguy cơ mất
đi sự ủng hộ của đám đông. Thế nên những người
vô tội phải đi đến cái chết. Thử nghĩ về một trăm
ngàn người ki-tô hữu chết mỗi năm chỉ bởi vì niềm
tin của họ. Họ chia sẻ bản án với Chúa của họ.
Nhưng phải chăng chúng ta thường
làm điều tương tự, khi kết án người ta mà không chú
ý nhiều đến điều gì thực sự họ đã làm và đã
nghĩ ? Những người nghèo bị cho là những kẻ cắp, lười
biếng và vô hiệu quả. Chúng ta nhanh chóng xét đoán kẻ
khác. Có thể đó bởi vì chúng ta sợ bị đứng riêng ra
khỏi đám đông. Thật nguy hiểm khi bị ruồng bỏ khỏi
đám đông đa số.
Đôi khi chúng ta không thể bị áy
náy khi khám phá ra sự thật. Tôi đã ngồi ăn trưa với
một người giáo dân làm tuyên úy đại học. Bà đã loại
bỏ với sự coi thường một tài liệu được soạn thảo
bởi các giám mục Anh và xứ Wales. Tôi nói, “Đây là
một tài liệu hay và đầy sắc thái.” Bà trả lời,
“tôi không thực hiện các sắc thái đó”. Sự thật và
công lý đòi hỏi sắc thái, khi gỡ bỏ một cách kiên
nhẫn khỏi chân lý trước khi chúng ta nói điều gì đó.
Giê-su bị kết án bởi chính các
kẻ thù của ngài. Ngài chịu mọi sự tố cáo mà chúng
ta trút xuống trên lưng kẻ khác, mọi lời nói ác tâm để
kết án và phỉ báng. Các phương tiện truyền thông của
chúng ta đầy những sự kết án và khinh thường. Chúng
ta làm cho những kẻ khác thành mục tiêu của những trò
cười lố bịch. Khi chúng ta làm điều đó, thì Giê-su
hứng chịu những điều đó. Nhưng khi ngài đến xét xử
chúng ta vào ngày sau hết, ngài se xét xử chúng ta với sự
tử tế, và tha thứ. Chúng ta đã kết án ngài mỗi lúc
chúng ta coi khinh và xem thường người ta, nhưng ngài sẽ
để chúng ta ra đi tư do nếu chúng ta xin thưa với lòng
từ bi của ngài.
Đức Giê-su bị kết án tử hình.
Ngài chính mình gánh lấy án phạt mà tất cả chúng ta
phải đối diện. Một điều mà chúng ta chắc chắn là
một ngày nào đó chúng ta sẽ chết. Tất cả chúng ta đều
biết ngày sinh của mình. Chúng ta cũng có ngày chết, ngày
được kỷ niệm mỗi năm, nhưng ta không biết đó là
ngày nào. Người nào đang hấp hối thường có cảm giác
sâu sắc về ân lộc của người vẫn đang sống. Nếu
chúng ta nhớ rằng chúng ta cũng đang bị kết án tử, thì
rồi chúng ta có thể sẽ sống mỗi ngày như điều gì đó
quý giá và không thể đến đáp, với hồng phúc mà Thiên
Chúa ban cho chúng ta ngày hôm nay. Lạy Chúa, xin ban cho
chúng con lòng biết ơn đối với ngày hôm nay, và mỗi
ngày cho đến khi chúng con chết.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire