mardi 31 mars 2015

nơi thứ ba



ĐỨC GIÊ-SU NGÃ LẦN THỨ NHẤT

CHÚNG ta luôn có nhiều “vấp ngã lần đầu”. Có những lần đầu mà chúng ta bất tuân cha mẹ có chủ ý, lời nói dối đầu tiên, lần đầu tiên sex. Chúng ta có gia đình và nghĩ rằng chúng ta sẽ sống hạnh phúc mãi mãi, và rồi cuộc cãi vã đầu tiên, hay có thể là một sự lừa dối đầu tiên. Khi tôi trở thành tu sĩ đa Minh tôi mườn tượng đến một cuộc sống thánh thiện không tì ố thẳng tiến về thiên đàng, nhưng tôi đã vấp ngã lần đầu ! Nếu tôi trở thành cha mẹ thì cũng sẽ có những va vấp lần đầu khác, khi chúng ta bất thần nhận ra sự xấu hổ của mình mà chúng ta đã quá gay gắt với con cái những người chúng ta yêu thương hơn cả bắng lời nói. Các linh mục có những vấp ngã đầu tiên sau khi chịu chức.
Những lần vấp ngã đầu tiên được ghi dấu bằng sự xấu hổ và phủ nhận. Chúng làm rúng động nhận thức về chính mình. Sau khi ăn trái cây, Adam đổ lỗi cho Eva : “Người phụ nữ ở với tôi, đã cho tôi trái cây, và tôi ăn” (St 3, 12). Eva cũng đổ vạ : “Con rắn đã đánh lừa tôi, và tôi đã ăn” (c. 13). Thế nên chính là lỗi của Chúa, hay lỗi của người khác hay con rắn. Nhưng không thể là lỗi của tôi. Tôi không như thế. Tôi không loại người lừa dối trong đời sống hôn nhân hay thứ linh mục phản bội với ơn gọi của mình.
Chúng ta có thể bị cám dỗ đổ lỗi cho ai đó, hay cho là đã uống quá nhiều, hay bởi vì chúng ta mệt mỏi hoặc chán nản. Nên hãy nhờ rằng Giê-su ở gần với chúng ta và đã chịu xấu hổ vì những người ngã xuống lần đầu và vẫn tiếp tục chịu đựng điều ấy.
Chúng ta có thể dám nhìn vào chính mình với lòng trung thực, và biết rằng chúng ta thực sự chỉ là phần nào của con người ấy. Chúng ta không là những người cha người mẹ hoàn hảo, hay những người vợ người chồng tốt, hay là những linh mục đạo đức không tì vết như chúng ta tưởng. Nhưng Chúa vẫn cười với chúng ta dù ta là ai, không che dấu mọi khiếm khuyết. Chúng ta có thể không hoàn hảo nhưng cũng không phải là đáng khinh. Chúng ta là những con người dễ xa ngã những người đang lần lối về với Vương quốc, gục ngã nhiều lần. Đức Phan-xi-cô viết trong Evangelii Gaudium – Niềm vui tin mừng, “mặc cho mọi vẻ bề ngoài, mỗi người đều chứa đựng sự thánh thiện bao la và xứng đáng với tình yêu của chúng ta” (274). chúng ta dám nhìn vào những người có vẻ như quá dễ sợ với chúng ta, rủ khỏi chúng ta mọi khó chịu do thành kiến, và cũng thoáng thấy được sự tốt lành của họ.

Aucun commentaire: