ÔNG SI-MONG VÁC ĐỠ THÁNH GIÁ CHO ĐỨC GIÊ-SU
SAU một khoảnh khắc dịu dàng,
cuộc gặp gỡ giữa mẹ và con, có cuộc gặp gỡ khác
như ta có thể tưởng tượng ra, của hai người xa lạ mà
cuộc đời họ bất chợt giao nhau. Điều đó có nghĩa gì
cho mỗi chúng ta ?
Đức Giê-su nói với các môn đệ
của mình rằng mỗi người phải mang lấy thập giá của
riêng mình. Giờ đây người thấy rằng ngài không còn
sức để vác thánh giá của mình nữa. Ngài cần đến sự
giúp đỡ. Có vẻ như những người lính đã xô đẩy
người về phía trước bởi vì họ muốn làm cho xong bổn
phận khủng khiếp này càng nhanh càng tốt để họ có
thể về lai lai với bạn bè. Theo thời gian trong tin mừng
của thánh Gioan, Ngày Sa-bát đã gần tới, và vì thế mọi
thứ phải làm cho xong trước khi ngày lễ bắt đầu (Ga
19, 31). Người liêu siêu chậm chạp trở nên chướng
ngại. Vì thế ông Xi-mong người Ki-rê-nê được gọi đến
giúp. Chắc chắn không ra ngoài lòng thông cảm đối với
Đức Giê-su, cho bằng sự mất kiên nhẫn để làm cho
nhanh công việc.
Văn hóa Tây phương đẩy mạnh tư
tưởng về con người độc lập người không cần đến
ai khác. Chúng ta tự đứng trên chính đôi chân mình. Thật
xấu hổ khi cần đến sự giúp đỡ của người khác,
đặc biệt là người ngoại. Khi tôi phải chịu một cuộc
giải phẫu lưng, tôi cần đến người xa lạ chăm sóc
giữ cho sạch sẽ, xoay trở cho tôi ở trên giường, và
dẫn tôi đi vệ sinh. Nhưng sự lệ thuộc này là phần
của con người, và được Chúa bao bọc lấy nơi Đức
Giê-su vào lúc này. Chúa nói với thánh nữ Catarina người
Siena, “Ta có thể bổ khuyết tốt cho từng người trong
chúng con với tất cả những gì chúng con cần, cả về
vật chất lẫn tinh thần. Nhưng ta muốn làm cho con phụ
thuộc lẫn nhau đến nỗi mà mỗi người trong chúng con
trở thành thừa tác viên của ta, phân phối ân sủng và
ơn lành mà chúng con lãnh nhận từ ta.” Nơi Giê-su, chúng
ta thấy Chúa cần chúng ta, cần uống nước từ người
phụ nữa Samaria bên bờ giếng, cần giúp đỡ để vác
thánh giá. OK, trở nên nghèo túng.
ông Xi-mong người Ki-rê-nê có vẻ
như đang vượt qua đám đông khi ông bị bắt lại trong
thảm kịch của người mà cho đến lúc ông ông chẳng hề
biết là ai. Ông không còn cách nào khác. Và rôi, thánh
Mác-cô cho chúng ta ấn tượng là ông đã trở thành một
môn đệ, mà các con ông, Alexandre và Rufus, trở nên tiếng
tăm trong công đoàn. Chắn chắn đây phải là cuộc gặp
gỡ không chủ ý đã thay đổi đời ông. Bị ép phải
vác đỡ thánh giá cho kẻ xa lạ, ông lại trở thành môn
đệ của người ấy.
Đau khổ có thể băng qua chúng ta
bất cứ lúc nào. Cuộc đời tốt đẹp, chúng ta hạnh
phúc, và rồi bất thình lình chúng ta gặp tai nạn, hay
khám phá một căn bệnh, hoặc trở nên thất nghiệp.
Chúng ta có thể kêu gào, “Thật không công bằng ! Tại
sao lại là tôi ? Tại sao vào lúc này ?” chúng ta có thể
bị cưỡng ép phải vác lấy thánh giá lúc ta ít chú ý
đến nhất. Đó có thể là thời điểm của hồng phúc,
khi ta khám phá ra một tình thân mới với Chúa, chia sẻ
gánh nặng với ngài. Như thánh Phaolo viết, “Giờ đây,
tôi vui mừng được chịu đau khổ vì anh em. Những gian
nan thử thách Đức Ki-tô còn phải chịu, tôi xin mang lấy
vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người
là Hội Thánh” (Cl 1, 24).
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire