ĐỨC GIÊ-SU BỊ ĐÓNG
ĐINH VÀO THÁNH GIÁ
“Và khi đến
nơi gọi là Đồi Sọ, họ đóng đinh người ở đó, và
những tên tội phạm, một đứa bên phải và một bên
trái” (Lc 23, 33). đối với những
người yêu mến và hâm mộ Đức Giê-su, điều này phải
có vẻ như sự thất bại không thể chịu nổi. Ngài đã
có quá nhiều lời hứa : sự tài giỏi, một trái tim rộng
mở, sự tiếp xúc chữa lành bệnh tật, một sự hùng
biện làm nhiều cuộc đời chao đảo. Một khi mọi thứ
ra như có thể với ngài. Bây giờ ngài được mang đi đến
cái chết của một tên tội phạm, bị treo giữa hai tên
trộm cướp. “Nhưng chúng tôi đã hy vọng ngài sẽ là
người cứu rỗi Israel,” hai môn đệ trên đường Emmaus
nói (Lc 24, 21).
Ngài có vẻ
như một nạn nhân không được trợ giúp, bị xô đẩy,
bị mắng nhiếc, bị buộc phải đi đến nơi đóng đinh,
và bây giờ bị đóng đinh trên thập tự giá. Và rồi,
đặc biệt trong Tin mừng Gioan, ngài im lặng gánh chịu.
Colin Carr OP viết, “Ngài biết sắp xảy ra chuyện gì ;
những người đến bắt ngài còn hoảng sợ ngài hơn là
ngài sợ họ. Lính gác vả ngài vì nói xúc phạm đến
Thầy Cả Thượng Phẩm đã bị làm cho bẽ mặt cách rõ
ràng. Khi quan Phi-la-tô “xét xử”
Giê-su thì giống Phi-la-tô đang đứng trước tòa... ngài
khát, không như
nạn nhân mà như một người đang hoàn tất những gì đã
viết về mình ; cái chết thời sự của ngài là một sự
hoàn tất.”
Một lúc trước
khi bi kịch cái chết của ngài bắt đầu, ngài nói, “Bây
giờ tâm hồn tôi xao xuyến. Và tôi sẽ nói gì ? 'Lạy
Cha, xin cứu con khỏi giờ này'? Không, chính vì thế mà
con đến giờ này. Lạy Cha, xin làm vinh danh Cha” (Ga 12,
27 – 28). ngài lôi kéo cách thận trọng đến gần chúng
ta trong sự cần trợ giúp của chúng ta. Ngài ở trong tất
cả kinh nghiệm thất bại và chệch hướng của chúng ta,
vì thế chúng ta không thể trở thành nạn nhân mà là
người chiến thắng với ngài.
Ngài bị đóng
đinh trên thập giá, đóng đinh cách chắc chắn với mọi
thất bại của chúng ta, được định danh với bất cứ
ai có vẻ như đang thất vọng. Con cái thất vọng vì cha
mẹ, vợ hay chồng đang rơi vào thế chao đảo, linh mục
bị thất sủng. Ngài ôm trọn lấy tất cả những ai đang
cảm thấy rằng Chúa đã bỏ rơi họ. Ân sủng mạnh mẽ
của ngài ở trong những ai cảm thấy rằng cuộc đời họ
đang ra rìa, và chẳng có chi họ có thể làm. Nơi ngài,
không cuộc đời nào là hết
voi71 cái chết. Không ai là nạn nhân sau cùng không được
trợ giúp. Số phận của chúng ta sau hết ở trong tay ngài
kể từ khi ngài nắm lấy họ.
Đức Benedicto
XVI nói, “chúng ta hay đóng đinh chính mình vào ngài,
chống lại cơn cám dỗ đứng tách biệt, hay gia nhập với
những kẻ khác đang nhiếc móc ngài.” cánh tay của ngài
giang rộng trên thánh giá, mỡ rộng cho mọi người, chỉ
cho chúng ta chiều cao và chiều sâu, chiều rộng và chiều
dày của tình yêu Thiên Chúa, nó không có biên giới. Lúc
tối tăm nhất, khi mặt trời và mặt trăng không còn
chiếu sáng, là sự chổi dậy của vinh quang.