BÀ VÊ-RÔ-NI-CA LAU MẶT CHO ĐỨC GIÊ-SU
Đây là một giai thoại trên đường
thập giá, một phụ nữ cảm thương Đức Giê-su và lau
mặt cho ngài. Hình khuôn mặt của ngài in lại trên tấm
khăn. Vì thế tên của bà, Vê-rô-ni-ca, nghĩa là “hình
ảnh chân thật”.
Câu truyện không được nghe nói
đến trước thế kỷ 13, nhưng nó bao gồm chân lý sâu
sắc. Israel đã tổn thương khi nhìn thấy mặt Đức Chúa
: “Lạy CHÚA, Ngài quên con mãi tới bao giờ? / Tới bao
giờ còn ngoảnh mặt làm ngơ?” (Tv 13, 1). Dung mạo của
Đức Chúa trở nên xác phàm nơi khuôn mặt của Đức
Giê-su, người nở nụ cười dịu dàng với những kẻ
tội lỗi. Người nhìn với lòng vui sướng ông Gia-kêu
nhỏ bé thích phô trương đang vắt vẻo trên cây và quyết
định ở lại nhà ông hơn là những người tự cho là
người công chính và đáng kính. Người cười với Levi,
một người thu thuế khác và kêu gọi ông làm môn đệ.
Người nhìn Phê-rô với vẻ ân cần sau khi ông đã chối
từ ngài.
Nhưng còn chúng ta thì sao ? Chúng
ta không thấy khuôn mặt ngài và ngay cả chúng ta cũng
không biết khuôn mặt của ngài giống ai. Chúng ta là
Nhiệm Thể Đức Ki-tô và vì thế chúng ta phải là khuôn
mặt của ngài. Trong tác phẩm Monsignor
Quixote của nhà văn Graham
Greene, vị linh mục gọi khuôn mặt người là “tấm
gương phản ánh hình ảnh của Chúa”. Chúng ta bị cười
bởi Thiên Chúa vô hình, và điều này được phản chiếu
trên khuôn mặt của chúng ta. Như trẻ nhỏ chúng ta học
cười bởi cha mẹ và những người khác cười. Chúng ta
tập hợp xung quanh những đứa trẻ, và làm ồn ào vui
vẻ, và ười. Chúng ta biết được một cái nhìn chứa
đầy sự duyên dáng từ nụ cười lịch thiệp mà với
nụ cười ấy Thiên Chúa nhìn chúng ta. Đức giáo hoàng
Phan-xi-cô nói, “Này, đây là tôi, một người tôi lỗi
mà Chúa đã ngoái nhìn.” Ngài làm rạng rỡ nụ cười
nở ra trên khuôn mặt của đám đông xung quanh ngài.
Những khuôn mặt có thể nghiền
nát người dân. Havana và Baghdad bị thống trị bởi những
khuôn mặt độc đoán của Fidel Castro và Saddam Hussein.
Cảnh sát và các nhân viên thuộc cơ quan di trú ở nhiều
nước luôn hăm he. Người nghèo trở nên quen thuộc với
những cái cau mày khó chịu. Hơn một nửa nhân loại hiện
nay sống trong các thành phố, thường đói khát những
khuôn mặt quen biết. Những người mà bạn thấy trong
những hoang mạc bao la của các đô thị ngày hôm nay, có
những khuôn mặt mà chúng thường lạnh lẽo, mù quáng.
Sự tiếp xúc thị giác tránh khỏi sợ hãi và dửng dưng.
Một mục sư già trong tác phẩm
Gilead
của Marilynne Robinson nói, “bất cứ khuôn mặt nười nào
đều là một yêu sách cho bạn, bởi vì bạn không thể
giúp nhưng hiểu được sự riêng biệt của nó, làng can
đam và độc nhất của nó.” Nó thuộc về thừa tác vụ
của mỗi người đã lãnh bí tích rửa tội trở thành
khuôn mặt của Đức Ki-tô trong mối giao tiếp bình thường
của cuộc sống hàng ngày. Đó là sự khởi đầu nho nhỏ
nhưng cần thiết của toàn bộ chứng từ ki-tô giáo. Theo
giai thoại này, Đức Giê-su đang trên đường thập giá
tìm thấy giữa đám đông những khuôn mặt chứa đầy
căm nghét một khuôn mặt đem lại cho ngài lòng thương
cảm, và với bà/cô ngài trao ban chính khuôn mặt của
mình.
Có thể khuôn mặt của chúng ta
được khắc họa bởi ân sủng trong sự dịu dàng và sự
hiếu khách, “hình ảnh thực sự” của ngài. Khi tôi đi
với đức giám mục địa phận Oran xuyên qua khắp hoang
mạc Sahara của Agerie vào tháng giêng 2014, chúng tôi không
chắc làm sao có thể tìm ra đường đến đan viên nơi
chúng tôi sẽ qua đêm. Chúng tôi đi ngang qua một người
đan ông cùng với hai con trai của ông ta, những người
theo đạo hồi, họ cười với chúng tôi và cho chúng tôi
qua đêm ở nhà họ. Tôi còn nhớ từng khuôn mặt rất
sáng sủa ấy. Cách nào đó nơi ba khuôn mặt ấy, ở giữa
nơi hoang vu, tôi đã gặp khuôn mặt của Chúa bằng xương
bằng thịt. Có thể mội người chúng ta như một khuôn
mặt cho bất cứ ai lạc lối trong sa mạc !
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire