NGƯỜI PHỤ NỮ THÀNH GIÊ-RU-SA-LEM
Trong suốt cuộc hành trình thập
giá, người duy nhất Đức Giê-su ngỏ lời là phụ nữ :
Maria, mẹ ngài, và những người con gái thành
Giê-ru-sa-lem. Trái tim của Maria bị lưỡi gươm xuyên qua.
Nhưng người phụ nữ này chắc hẳn không biết Đức
Giê-su. Họ không phải là môn đệ của ngài. Hẳn họ
đứng đó chỉ như để đáp ứng cho nghi thức tang lễ
phải thi hành theo nghĩa vụ đối với người tử tù. Họ
là những người khóc mướn chuyên nghiệp. Trong bức
tranh, hai trong họ còn không nhìn vào ngài.
Đức Giê-su nói với họ, “Hỡi
các con gái thành Giê-ru-sa-lem, đừng khóc cho ta, nhưng hãy
khóc cho chính các người và cho con cháu các người. Vì
này, đang đến ngày, khi người ta sẽ nói, 'phúc cho những
người không sinh con, và những cung lòng không hề mang
thai, và những bầu vú chẳng hề cho con bú!' Rồi người
ta sẽ nói với các ngọn núi, 'hãy đổ xuống chúng tôi'
; rồi với các ngọn đồi, 'Hãy phủ lấy chúng tôi.' Vì
nếu họ làm điều này khi cây còn xanh, thì điều gì sẻ
xảy ra khi chúng khô ?” (Lc 23, 28 – 31). giờ đây, nỗi
sầu đau của họ là chính thức và trở thành nghi thức
; một ngày nào đó nó sẽ trở nên sâu sắc và chân
thành.
Ngay cả trong cơn hấp hối Đức
Giê-su cảm thấy sâu xa nỗi đau nó sẽ là của họ khi
Giê-ru-sa-lem bị phá hủy. Ngài bị nỗi đau của người
ta chạm đến nơi cạnh sườn, và ngài vui niềm vui của
họ hơn cả chính họ.
Thánh Phao-lô nói với người Roma,
“hãy vui với người vui, và khóc lóc với ai đang khổ
sầu” (Rm 12, 15). Nhưng tính tự cao tự đại làm vẩn
đục sự tinh khiết của sự đáp trả của chúng ta. Niềm
vui của chúng ta có thể đưa đến cay đắng : Tai sao tôi
không cưới lấy một phụ nữ xinh đẹp được thừa
hưởng một gia tài giàu có ? Tại sao cuốn sách của tôi
lại không đạt được thành công mỹ mãn ? Hay, tạ ơn
Chúa tôi đã không mắc phải ung thư, hay bị đuổi việc,
hay bất cứ sự gì. Donald Nicholl nói về một người
khiếm thị, người này ngồi bên ngoài một ngôi Chùa bên
Nhật. Ông nói rằng ông luôn biết được khi nào có mặt
người thánh thiện. Khi người đó “diễn tả niềm vui
mừng của mình với cơ hội tốt đẹp của người khác,
tất cả các bạn nghe thấy đều là niềm vui mừng. Khi
người ấy diễn tả nỗi buồn đau, tất cả các bạn
nghe thấy đều buồn.”
Lời hứa của Chúa là ngài sẽ
lấy khói chúng ta quả tim bằng đá và cho chúng ta quả
tim bằng thịt. Một quả tim bằng thịt là một quả tim
chia sẻ niềm vui không có dấu vết của sự ghen tị và
nỗi buồn của kẻ khác không chút schadenfreude.
Một niềm vui hoàn hảo chỉ có thể khi cái tôi không còn
ngăn trở việc xác định tự nhiên với người khác và
chúng ta không còn nhìn người khác như kẻ thù. Cho đến
khi đó niềm hạnh phúc của chúng ta luôn bấp bênh, luôn
giữ đôi mắt mở to với những người cạnh tranh, những
người sẽ đánh gục chúng ta. Xin Chúa ngăn lại quả tim
bằng đá của chúng con với vỏ bọc dày của tính vị
kỷ mà nó làm cho chúng con chết đi với những gì người
khác sống !
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire