ĐỨC GIÊ-SU BỊ LỘT ÁO
Giê-su bị lột áo. Trên thập tự
giá ngài sẽ trần truồng. Sách Sáng Thế nói cho chúng ta
rằng khi Adam và Eva ăn trái cây biết lành biết dữ, thì
họ trở nên trần truồng, và họ thấy xấu hổ. Tại
sao bất ngờ họ lại xấu hổ ? Vì ăn trái cây, mà họ
nhìn người khác với con mắt mới. Họ đã trở thành
đối tượng trong măt người khác, để bị định giá và
xét đoán.
Chúng ta thường nhìn người khác
cách có chủ ý, đo lường mọi thành quả của họ, ghi
nhận mọi yếu điểm. Cái nhìn của chúng ta như lột
sạch họ, không chỉ với thú tính mà còn bởi sự xét
đoán. “I have got him down to a T.” Chúng ta sẽ nao núng
trước con mắt của kẻ khác khi họ chụp xuống chúng
ta. Chúng ta trần trường ngay cả khi mặc quần áo. Giá
trị của chúng ta được lựng giá bởi các nhà quản lý,
một vài công nhân theo chúng ta. Chúng ta bị xét đoán qua
vẻ đẹp, hiệu suất tính dục, những khiếm khuyết của
chúng ta rộng hay hẹp. Người ta sẽ kiểm tra áo quần
của chúng ta, xem xét tình trạng của chúng ta, thu nhập
của chúng ta. Chúng ta có thể rơi vào tay của giới
truyền thông và bi5 bẻ thành từng mảnh.
Ngay ở nhà, chúng ta cũng bị những
cặp mắt xét đoán của những người ta thương mến
nhất. Giê-su ở gần với chúng ta, chia sẻ sự trần
truồng của chúng ta, và cất đi sự xấu hổ, nhiếc móc,
bề ngoài một Đấng Mê-sia thất bại. Tin mừng trích lại
Thánh Vịnh 22 : “Bọn ác đó trong ngoài vây bủa,
chúng đâm con thủng cả chân tay, / xương con đếm được vắn dài; / chúng đưa cặp mắt cứ hoài ngó xem.” (c. 17-18). Ngay cả áo dài của Đức Giê-su chỉ là chiến lợi phẩm, được chia sẻ giữa đám quân lính để thêm vào số tiền họ được trả. Họ có phần nơi “giá trị thực – net value” của ngài. Con của Thiên Chúa Tối Cao được đối xử như một thứ tài sản, cứu chuộc cho hết mọi người đạ bị mua bán, từ cầu thủ bóng đá cho đến các cô gái điếm. Ai lại không có giá ?
chúng đâm con thủng cả chân tay, / xương con đếm được vắn dài; / chúng đưa cặp mắt cứ hoài ngó xem.” (c. 17-18). Ngay cả áo dài của Đức Giê-su chỉ là chiến lợi phẩm, được chia sẻ giữa đám quân lính để thêm vào số tiền họ được trả. Họ có phần nơi “giá trị thực – net value” của ngài. Con của Thiên Chúa Tối Cao được đối xử như một thứ tài sản, cứu chuộc cho hết mọi người đạ bị mua bán, từ cầu thủ bóng đá cho đến các cô gái điếm. Ai lại không có giá ?
Trong bộ phim 12
Years a Slave – 12
năm nô lệ, chúng ta thấy
vạch trần nạn buôn người tàn bạo nhất mà nó từng
xảy ra. Các người nộ lệ bị lột trần truồng để
kiểm tra dò xét, từng cơ bắp được kiểm tra, từng cái
răng bị kiểm tra như thể họ là các con ngựa đem bán.
Họ không còn là người nữa. Khi một phụ nữ bị bán
đi khỏi những đứa con, cô đã khóc cách không thể an
ủi. Nhưng bà chủ mới của cô không thể tin như thế
rằng một người có thể thực sự cảm thấy giống như
cô : “Cô ta sẽ sớm quên các đứa con của cô ấy
thôi.”
ngày nay, hàng triệu người vẫn
còn bị đày xuống hàng nô lệ – những người phục vụ
trong nhà bị giữ trong cảnh giam cầm. Người lớn và
ngay cả trẻ em bị bán đi cho sex. Họ đã bị cởi bỏ
quá nhiều và xấu hổ trước những con mắt xét đoán
của khách hàng. Thịt người trở thành thịt. Giê-su chia
sẻ sự hổ thẹn với chúng ta.
Nhưng với con mắt đức tin, chúng
ta có thể nhìn thấy sự trần truồng với khía cạnh
khác. David cởi trần ra để đánh nhau với Goliah. Giê-su,
Con Đavid, đã cởi trần ra để chống lại mọi sự hổ
thẹn mà chúng ta chịu đựng, mỗi sự xấu hổ làm cho
chúng ta lùi bước. Ngài leo lên thập giá để đạt đến
chiến thắng cho phẩm giá của chúng ta.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire