ĐỨC GIÊ-SU NGÃ LẦN THỨ HAI
Khi Đức Giê-su ngã xuống đất
lần thứ nhất, thì có thể hiểu được. Ngài đang vác
thánh giá nặng nề. Ai mà lại không ? Nhưng giờ đây sau
khi được ông Xi-mong vác giúp. Vì thế khi ngài ngã xuống
một lần nữa, chính là bởi vì ngài quá kiệt sức. Ngài
đã hoàn toàn kiệt sức.
Xã hội phụ hệ của chúng ta bị
cuốn theo cái nhìn mang tính kẻ cả trên những người
yếu đuối về mặt thể lý. Người mạnh mẽ và mạnh
khỏe coi thường những người yếu đuối : “thật tội
nghiệp”, như người già cả và bệnh hoạn lâu dài !
Vào mùa hè 2013 tôi bị bệnh một thời gian ngắn. Căn
bệnh gây nhiều phiền phức cho tôi trong những việc bình
thường. Mặc quần áo là thử thách chính yếu. Tắm rửa
không còn hợp lý nữa kể từ khi tôi đủ mạnh để tự
làm lấy, và xấu hổ để nhờ người khác. Tôi hằng
biết ơn kinh nghiệm này, bởi vì khi tôi nhìn thấy những
người yếu đuối về mặt thể lý, tôi đã ở đó, và
chắc hẳn sẽ còn ở đó nữa chẳng bao lâu nữa. Thiên
Chúa chúng ta chia sẻ sự yếu đuối về thể lý và chúc
lành cho nó.
Ngài cũng ôm trọn lấy chúng ta
trong cái yếu đuối về tinh thần của chúng ta. Khi chúng
ta ngã lần thứ nhất, chúng ta có thể đổ lỗi cho ai
khác. “Tôi không thích nó!” nhưng khi chúng ta ngã xuống
lần nữa, rồi lần nữa, chúng ta phải đương đầu với
tính ủy mị về mặt tinh thần không thể chối cãi.
Chúng ta có thể bị cám dỗ dùng nó như một lời xin
lỗi. “Tôi chỉ là người yếu đuối. Chẳng có chi tôi
có thể làm cho nó,” tôi phải nói như tôi đã mở nắp
chai rượu khác hoặc đã ăn cái bánh đô-nất thứ ba.
Nhưng đó là một hình thức của sự thất vọng.
Thánh Phao-lô viết, “khi tôi yếu,
rồi tôi mạnh” (2 Cr 12, 10). khi tôi yếu, tôi có thể
khám phá ra rằng tôi không đôn độc chống chọi với
gió bão. Giê-su chia sẻ sự yếu đuối của chúng ta vì
thế chúng ta có thể chia sẻ sức mạnh của ngài. Trong
sâu thẳm của mỗi chúng ta có sức mạnh của Con Thiên
Chúa. Trong nội tâm sâu xa của tôi, Thiên Chúa vẫn đang
chờ đợi, và ân sủng của ngài không ngừng nâng đỡ
chúng ta, và đat985 trở lại lòng can đảm trong lòng chúng
ta. Đức Phan-xi-cô nói rằng luân lý “không bao giờ quật
ngã chúng ta” nhưng luôn nâng chúng ta đứng dậy.
Chúng ta tiếp tục bước đi. Lời
cuối cùng của Gregory Robert trong Shantaram,
một câu truyện tuyệt vời về một tội phạm chạy trốn
đã học biết thế nào là người bình an, mời chúng ta
chịu đựng : “Vì đây là điều chúng ta làm. Đặt một
chân lên phía trước và rồi chân kia. Đưa cặp mắt
hướng đến chỗ lộn xộn đó và cười với thế giới
này một lần nữa... Kéo những thập giá vào trong niềm
hy vọng về đêm khác. Đẩy những trái tim can trường
v'o trong lời hứa về một ngày mới... quá lâu sô phận
đã bắt chúng ta chờ đợi, chúng ta sống tiếp. Chúa
giúp chúng ta. Chúa tha thứ cho ta. Chúng ta tiếp tục
sống.”
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire