ĐỨC GIÊ-SU NGÃ LẦN THỨ BA
Giê-su ngã xụp xuống, sóng soài.
Đàng thánh giá cảm động nhất mà tôi từng tham dự là
ở khu ổ chuột nghèo ở Montevideo, Uruguay. Mỗi chặng,
người ta nói về việc làm sao họ sống cuộc vượt qua
của Đức Giê-su ngày hôm nay và tin rằng ngài thật gần
gũi với họ. Đôi khi ngài có vẻ như vô hình, nhưng họ
vẫn tin. Etienne Grieu, tu sĩ dòng Tên viết, “Một thế
giới ngự trị bởi sự cạnh tranh cam kết trong một
nhiệm vụ cao cả của việc xếp loại, không chỉ sự
hoàn hảo mà còn cả con người nữa. Cuối bảng xếp
hạng là những người không đủ hiệu năng. Họ trở nên
vô hình giữa những người khác, như thể họ bất khả
chứng tỏ tính hữu dụng của họ trong bất cứ cuộc
trao đổi mà họ dự phần vào... Họ cũng cảm thấy hổ
thẹn bởi vì họ chắc chắn không thể có nghĩa để nói
họ là ai hay làm người ta chú ý tới điều quý giá duy
nhất họ sinh ra.”
Katherine Boo mô tả thế giới của
những người nghèo nhất, những người sống bằng nghề
thu lượm rác ở Mumbai. Họ kiên cường, hóm hỉnh, thậm
chí rất sáng tạo, nhưng có số phận bi đát. Bà nói về
một trong số họ, “nghề của ông có thể phá hỏng một
cơ thể trong thời gian rất ngắn. Việc lục bới những
bô rác trở nên rất dễ mắc các bệnh truyền nhiễm.
Khi da bị rách, những con giòi chiu vào. Chấy rận làm tổ
trên tóc, những vết hoại tử ăn dần dần trên các ngón
tay, bắp chân sưng phù lên như thân cây, và Abdul và những
đứa em của nó vẫn tiếp tục đánh cuộc với điều mà
những người lượm rác sẽ là sau cái chết.” gần nhà
hơn về phía Tây, người ta có thể bị ép bởi những
đồng lương thấp còm, khi tự hỏi ăn thế nào hay sống
thế nào, khi phụ thuộc vào ngân hàng lương thực (nơi
phân phát đồ ăn miễn phí – ND). Thường thì họ bị
thất vọng bởi giới truyền thông. Rowam William và Larry
Elliott ghi chú, “Truyền thông giới thiệu những thanh
thiếu niên hư hỏng, những đứa trẻ lêu lổng, những
ông bà béo phì, những cô gái mang thai ở tuổi vị thành
niên và đám say xỉn thường được định nghĩa cho giới
lao động.”
Lần ngã xuống của Giê-su đem
chúng ta đến gần hơn với họ để họ cũng có thể một
ngày nào đó chia sẻ vinh quang với ngài. Oscar Romero thích
ứng câu nói của thánh I-rê-nê người Lyon : Gloria
Dei vivens pauper,
“Vinh quang của Thiên Chúa là người nghèo hằng sống.”
cũng có
những người cảm thấy sóng xoài vì tinh thần xa xút,
như Phê-rô người đã chối Chúa ba lần. Giê-su gắng sức
và mang ông theo, người bước đi đến gần với thập
giá hơn, và từng bước tiến gần với Phục Sinh hơn.
Rồi ngài sẽ cất khỏi Phê-rô gánh nặng, và khỏi tất
cả chúng ta, với sự tinh tế vô cùng. Thậm chí không
chiếu đến thất bại của ngài, ngài cho Phê-rô ba cơ
hội để không nói điều đó : “Anh có yêu mến Thầy
hơn những người khác ?” (Ga 21, 15). Phê-rô sẽ có thể
đạt tới điều vượt khỏi mối ham muốn hời hợt để
giữ bộ da của mình cho điều sâu sắc hơn, kẻ đói
khát vình cửu của cuộc đới ông, tình yêu thiên chúa :
“Thầy biết là con yêu mến thầy.” và rồi ngài cũng
có thể dứng lên và tiếp tục bước đi. Cho dù có điều
gì chúng ta đã làm, Giê-su nâng chúng ta trên bước đi
của ngài.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire