ĐỨC GIÊ-SU ĐƯỢC
AN
TÁNG TRONG MỒ
“Khi đã nhận thi hài, ông
Giô-xếp lấy tấm vải gai sạch mà liệm, và đặt vào
ngôi mộ mới, đã đục sẵn trong núi đá, dành cho ông.
Ông lăn tảng đá to lấp cửa mồ, rồi ra về.” (Mt 27,
59 – 60).
Điều này giống đoạn kết
của câu truyện. Đã đến hồi kết với cái chết. Không
còn mong đợi điều gì nữa. Một tảng đá lớn được
đặt ở đó giống như dấu chấm hết khổng lồ. Các
phụ nữ nhìn xem khi ngài biến mất khỏi tầm nhìn và
khỏi cuộc sống của họ.
Ngài được quấn chặt bằng
khăn liệm, chỉ mẹ ngài mới quấn ngài trong tã lót khi
ngài còn là đứa bé (Lc 2, 7). Rồi tương lai hứa hẹn
nhiều điều tốt đẹp, như vẫn thường thấy nhiều nơi
các đứa bé. Bây giờ, khi ngài vẫn còn trẻ, tương lai
của ngài bị dập tắt, và mẹ ngài một lần nữa lại
quấn ngài trong khăn. Trong một bài thơ của Goerge Mackay
Brown, Kẻ trộm lành nhìn Đức Giê-su đang được chuẩn
bị mai táng bởi chính mẹ ngài và cầu xin,
cánh tay đó, cánh tay người
phụ nữ
ôm lấy tôi nơi bãi tha ma.
Đỡ lấy tôi và mọi người
trong sự che phủ của ánh sáng của người1
nó giống như một sự kết
thúc, nhưng ngài đang trên đỉnh điểm của một sự khởi
đầu mới. Nơi đó nối kết trước ngài với một tương
lai không thể tưởng tượng nổi, tương lai mà ngài sẽ
chia sẻ với mỗi người cuộc sống của họ có vẻ như
đạt đến con đường cùng cuối cùng. Không một sự kết
thúc bằng cái chết nào cuối cùng có thể đánh bại sự
đụng chạm sáng tạo của Thiên Chúa.
Một thầy tâm linh người Mỹ
gốc Phi hỏi, “Thầy ở đâu khi người ta để thầy
trong mồ?” Tất cả chúng tôi đều ở đó, mỗi người
chúng tôi đều ở đó, khi chúng tôi sợ rằng không còn
đường nào tiến lên, khi con đường đã bị ngăn lại
bởi tảng đá lớn. Người ở đó bất cứ khi nào chúng
tôi cảm thấy bị chôn vùi, phủ lấp, trong bóng tối.
“Ngày thứ bảy, Thiên Chúa
đã hoàn thành công việc Người làm. Khi làm xong mọi
công việc của Người, ngày thứ bảy, Thiên Chúa nghỉ
ngơi. Thiên Chúa ban phúc lành cho ngày thứ bảy và thánh
hoá ngày đó, vì ngày đó Người đã nghỉ, ngưng làm mọi
công việc sáng tạo của Người.” (St 2, 2 – 3). Trên
thập giá, Đức Giê-su kết thúc toàn bộ công trình mà
ngài phải làm : “Mọi sự đã hoàn tất” (Ga 19, 30).
Bây giờ ngài an nghỉ. Thánh Ambrosio người Milan viết,
“Giờ đây, ngày thứ sáu đã được hoàn tất, toàn bộ
công trình của thế giới đã kết thúc... chắc chắn giờ
đây là lúc cho chúng ta đóng góp phần của mình bằng sự
thinh lặng, vì giờ đây Thiên Chúa an nghỉ từ công trình
tạo dựng thế giới.”2
Đức giê-su nói, “Thật, Thầy
bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà
không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu
chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.” (Ga 12,
24). Giờ đây hạt giống đã được gieo vào lòng đất.
Tất cả chúng ta có thể làm là chờ đợi quà tặng từ
sự màu mỡ. “Ngày mai Con Người sẽ bước đi trong vườn
/ xuyên qua những cành cây táo chất đầy hoa (Goerge Mackay
Brown)3
một lần tôi viếng mộ của
Đức cha Pierre Claverie ở Oran, Algeria. Ngài bị giết hại
năm 1996 vì chống lại bạo lực và bởi vì ngài thúc đẩy
tình bằng hữu giữa người hồi và ki-tô giáo. Mộ của
ngài trở thành nơi hành hương cho người ki-tô giáo và
cả người hồi giáo. Hoa được đặt thường xuyên trên
mộ. Ân sủng của Thiên Chúa đem lại mùa xuân cho mỗi
người chúng ta
1Goerge
Mackay Brown, “Stations of
Cross : The Good Thief,” Following a Lack.
London : John Murray, 1996.
2Ambrose
of Milan, Hexameron, Paradise, and Cain and Abel.
Trans. John J. Savage, Fathers of the Church,
vol. 42. Washington, DC : Catholic University of America Press,
1961, p. 282.
3Goerge
Mackay Brown, “The Harrowing of Hell,” Northern Lights.
London : John Murray, 1999.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire