ĐỨC GIÊ-SU ĐƯỢC
THÁO KHỎI THÁNH
GIÁ
Quân lính gỡ xác Đức Giê-su và
hai kẻ trộm “để ngừa những xác chết trên thập giá
vào ngày Sa-bát... Người
Do Thái hỏi xin quan Phi-la-tô đánh gãy chân tử tội, và
đem họ đi” (Ga 19, 31).
Chiên Thiên Chúa, không một khúc
xương nào bị dập gãy, đã trở nên chướng ngại cho
việc cử hành lễ hội. Ngài ở trên đường của tôn
giáo. Các chế độ độc tài, chuyên chế thường tìm
thấy sự trở ngại nơi Đức Giê-su. Oscar Romero phải bị
khai trừ vì ngài chống lại tôn giáo của chính phủ El
Salvador : an ninh quốc gia. Chúng ta đôi khi cũng thấy nơi
Đức Giê-su dùng con đường này, với đòi hỏi bất bạo
động của ngài, sự định danh của ngài với những
người tội lỗi và nghèo khó. Đó là sự lôi kéo cử
hành thứ tôn giáo mang tính an ủi mà không làm phiền đến
Chúa. Stanley Hauerwar viết một lời cầu nguyện cho Nhà
Nguyện của Đại học Duke : “Lạy Thiên Chúa nhiệt
thành, chúng con thú nhận, giống như dân Israel của Chúa,
rằng chúng con mệt mỏi vì
'làm dân tuyển chọn'. Xin Chúa một lúc nào đó để
chúng con một mình ? Đôi khi 'chất ki-tô giáo' này làm
cho trở thành phần lớn hơn.”
Quân lính muốn gỡ ngài càng
sớm càng tốt, và vì thế ngài được hạ xuống đất
và mẹ ngài đỡ lấy. Lúc khởi đầu, mẹ ngài đã đỡ
lấy ngài như một em bé. Lúc đó ngài còn nhẹ, nhưng bây
giờ ngài nặng, một xác
chết nặng nề
được hạ xuống bằng ròng rọc và dây thừng, được
nhiều cánh tay
đỡ lấy. Như một đứa trẻ ngài không chỉ nặng chút
xíu, mà còn không bị quá khứ chồng chất. Bây giờ ngài
nặng nề để mẹ ngài đỡ lấy, với gánh nặng của
quá nhiều đau đớn, của tủi nhục và buồn bã. Các bậc
cha mẹ, giống như Maria, thường phải mang lấy gánh nặng
của con cái họ : thất vọng trong tình yêu, sự nghiệp
bị đổ vỡ, ước vọng không thực hiện được. Đó là
sức nặng của tình yêu.
Đức Maria đỡ lấy xác chết
của con mình một cách dịu dàng. Ngài là cảm giác quá
khứ (past feeling) nhưng sự dịu dàng này là thật. Đây
là thân xác của ngài. Chúng ta thường tử tế với những
thân xác của những người ta yêu mến. Chúng không phải
là những bị thịt mà linh hồn chúng ta sử dụng trong
một lúc nào đó trước khi biến đi. Sự dịu dàng này
nhắm đến niềm hy vọng sâu xa nhất của chúng ta, mà nó
không phải là một linh hồn lung linh chốn thiên đường,
nhưng chúng ta có thể vướn đến, con người trọn vẹn.
Chúng ta bây giờ có thể không có ý niệm gì mà điều
này có nghĩa, và rồi đó chính là niềm hy vọng ki-tô
giáo.
Chúng ta không phải chờ đợi
để bày tỏ sự tử tế của chúng ta cho đến khi một
ai đó chết. Dịu dàng trong khi chó thể cảm thấy và
trao đổi cho nhau. Nói những lời yêu thương và biết ơn
trong khi có thể nghe. Tôi đã thấy cha tôi trước khi ông
qua đời. Khi tôi rời khỏi phòng với mẹ tôi, tôi cảm
thấy cái nhìn của ông và tự hỏi còn có điều gì đó
nữa ông muốn nói. Nhưng chúng tôi quá trễ và tôi nghĩ,
“Ông có thể nói nó vào ngày mai.” Nhưng ngày hôm sau
đã quá trễ.
Đừng chờ đợi. Trước Bữa
Tiệc Ly một phụ nữ đã xức dầu cho Đức Giê-su. Các
môn đệ phản đối. Nhưng Đức Giê-su nói, “Cô ấy làm
điều tốt đẹp này cho thầy. Vì anh em luôn có những
người nghèo ở bên, … nhưng anh em se không phải lúc nào
cũng có thầy bên cạnh. Cô ấy làm điều có thể ; Cô
đã xức dầu thân xác thầy trước khi nó được mai
táng” (Mc 14, 6 – 8). khi người phụ nữ đến mồ để
xức dầu cho xác Đức Giê-su, thì mọi sự đã quá trễ.
Carpe diem, hay nắm lấy thời cơ để bày tỏ tình
yêu của bạn.
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire