ĐỨC GIÊ-SU SINH
THÌ TRÊN THÁNH
GIÁ
Chúng ta có thể nói gì về cái
chết của bất cứ ai, vì lẽ khi ta không biết chết là
gì ? Sự chết (dying) chúng ta biết, còn cái chết (death)
thì không. Những từ ngữ khả dĩ nào chúng ta có thể
dùng để nói về cái chết của Chúa ? Lời Thiên Chúa
thì thinh lặng. Từ ngữ nào chúng ta sẽ dùng ? Rồi ra
thì cái chết của một người trên thập tự giá là Lời
mà nó nói một cách ầm ĩ nhất về một tình yêu vượt
quá khỏi trí tưởng tượng.
Các Tin mừng mô tả về cái chết
của Đức Giê-su một cách khác nhau. Không tin mừng nào
nắm bắt được trọn vẹn mầu nhiệm này, nhưng các tin
mừng tiến về phía mầu nhiệm ấy dưới những góc độ
khác nhau, tạo thành một tam giác, và cho nó sự thấu
suốt đồng quy trong đức tin vượt thoát lên trên sự
thấu hiểu của chúng ta. Matthêu và Mác-cô chỉ cho chúng
ta thấy một con người đang chịu đựng hơn bao giờ hết
sự bỏ rơi hoàn toàn. Người ấy bị Giu-đa phản bội,
bị Phê-rô chối từ, các tông đồ mà người ấy chọn
lựa chạy trốn khỏi người ấy. Và rồi trên thập tự
giá ra như ngay cả người Cha hằng yêu mến của người
ấy cũng buông tay : “Lạy Chúa, Lạy Chúa tôi, tại sao
Chúa bỏ tôi ?” (Mt 27, 46 ; Mc 15, 34). Abba hằng yêu mến
của người ấy đã trở nên “Eloi” chính thức không
hơn không kém. Người ấy trơ trọi một mình.
Đau khổ và túng cực thường làm
cho người ta cảm thấy cô đơn trơ trọi một mình một
cách sâu sa. Không ai có thể hiểu được nỗi đau mà
chúng ta chịu đựng. Nó thoát khỏi sự chia sẻ. Một lần
tôi viếng thăm nhà tù nơi các tù nhân bị cấm đeo thánh
giá của Dòng Đa Minh, thánh giá mà họ rất thích. Một
trong số họ nói với tôi rằng anh đã bị cảnh cáo bằng
cách biệt giam nếu anh còn viết nó. Thật là mỉa mai :
cô đơn vì mặc lấy biểu tượng của một người mà
người ấy gánh chịu hết mọi nỗi cô đơn và sự cô
lập của chúng ta, thế nên chúng ta phải biết rằng
trong Đức Ki-tô chúng ta không bao giờ lẻ loi một mình.
Nơi ngài Thiên Chúa ôm lấy hết
mọi người những ai cảm thấy bị bỏ rơi bà bị phản
bội : người ta đấu tranh với sự mất đi người thân,
những người đang giận dữ với giai đoạn cuối cùng vô
nghĩa của căn bệnh, những người đang cảm thấy Chúa
bỏ rơi họ. Trong Đức Giê-su, Thiên Chúa ôm lấy trọn
vẹn sự vắng mặt của Chúa.
Cung thánh của đền thờ luôn được
che màn. Màn này chỉ được cất đi một năm một lần
với sự đồng ý của thầy cả thượng phẩm vào ngày
Lễ Xá Tội (Yom
Kippur). Giờ đây màn
ấy bị xé làm đôi. Không còn giải phân cách giữa Thiên
Chúa và con người. Thiên Chúa đã đến gần với chúng
ta hơn trong tình trạng cô độc của chúng ta, và vì thế
chúng ta có thể bước vào trong sự hiện diện của
Người.
Hình ảnh bị bỏ rơi cho đến
chết trong tin mừng Mat-thêu và Mác-cô thì tương phản
với Giê-su lên ngôi trong vinh quang nơi tin mừng Gioan.
Trong tin mừng Luca ngài trao phó chính mình cho Chúa Cha, khi
mở đường lên thiên đang cho người trộm lành. Ngài
đãng hoàn tất nhiệm vụ của mình. Ngài đã chạy trong
cuộc đua. Ngài đã lao mình vào tay cha : “Lạy Cha, trong
tay [cha] con xin phó thác hồn con!” (Lc 23, 46).
Tại tang lễ của mẹ mình, một
người bạn của tôi, Gilbert Markus, mô tả bước nhảy
vọt trong đức tin của con trai ông bằng hính ảnh của
đức tin : “Khi Dominic khoảng bốn tuổi, khi tôi giao cậu
bé cho vú nuôi, cậu ta đã trèo lên bức tường một
mình. Bức tường cao 30 phân ở đầu này và đầu kia là
gần 2 thước. Cậu leo lên và chạy hết tốc độ từ
đầu này tới đầu kia, tươi cười trong không khí, với
hy vọng là tôi sẽ bắt kịp cậu ta. Tôi nói với mẹ nó
có vẻ như một con đường tốt giữa sống và chết –
chạy và chạy, và rồi nhảy, với niềm tin rằng cánh
tay của Cha sẽ đỡ lấy chúng ta.”
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire